Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất.Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi.Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển.Càng kéo nó càng lùi lại.Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển.Tôi nép sát vào vỉa hè và chẳng làm cản trở, vướng víu ai.Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm.Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây.Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ.