Cuối cùng thì người chủ đã bán ông cho một kẻ buôn nô lệ.- Bậy nào! Không phải tôi đang túng thiếu hay thua bạc gì cả.Đã hơn nửa cuộc đời làm lụng vất vả và khổ nhọc, chính anh - người bạn thân mến nhất của tôi - vẫn chỉ có cái túi rỗng không và đã lên tiếng mượn tôi hai đồng bạc nhỏ nhoi.Ông Arad đặt tay lên vai ông và nói:Con đừng bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ nhặt nào nhé!“Nhiều năm trước đây, khi tôi còn trẻ và mới lập gia đình.Cột sống của tôi sẽ không bị gãy.- Có phải nhà vua của xứ cậu đã chiến đấu với quân địch bằng tất cả tài trí và sức lực của ông ta không? Tại sao cậu không cố gắng làm như vậy? Có phải những món nợ của cậu là những kẻ thù đã xua đuổi cậu ra khỏi Babylon không? Có phải cậu đã để chúng tồn tại trong cuộc sống của mình và mỗi ngày chúng càng lớn mạnh đến mức đẩy cậu đến bước đường cùng không? Đáng lẽ ra, cậu phải chiến đấu chống lại chúng như một người đàn ông chân chính và phải chiến thắng được chúng để trở thành một người danh giá, tự do trong xứ sở của cậu.Còn kẻ lùa bò thì cũng chẳng giữ cho bò đi đúng hàng.- Ngay vào ngày hôm nay chứ? – Kobbi gợi ý.
