Khi Andrew Carneghi đề nghị tôi dành hai mươi năm để xây dựng học thuyết về thành đạt cá nhân - học thuyết mang tính tổng kết triết học, - cảm giác đầu tiên của tôi là sợ hãi: không hiểu mọi người sẽ nói gì? Đề nghị của Andrew Carneghi đặt ra cho tôi mục tiêu lớn đến nỗi chỉ cần đạt một phần nào đó là tôi cũng đã rất hạnh phúc rồi.Sở hữu tài sản mà bạn không tự kiếm ra được bằng chính mồ hôi nước mắt của mình (đặc biệt đối với những người giàu có do thừa kế).Hành vi của tôi có còn điều gì đáng chê trách trong khi hợp tác với người khác không?Và năm cuối cùng chính ông Thành công đóng thuế nhiều gấp chục lần so với khi ông chỉ là người chủ hiệu.Sau khi ngài Shwab kết thúc bài diễn văn và mọi người còn đang chịu ấn tượng mạnh, - mặc dầu ông chỉ nói tất cả có mười chín phút - J.Chứ không phải lòng biết ơn.Bạn có chăm chút cho vẻ ngoài của mình không? Nếu có, thì lúc nào và ra sao?Ai đến tuổi này còn giữ được tham vọng và những mục tiêu lớn lao?Câu hỏi thứ hai như sau: ôCó biết được những nguồn kiến thức nào chỉ dành riêng cho các thiên tài không, có tồn tại những nguồn kiến thức ấy không và nếu có thì làm thế nào để nhận biết?ằTrào dâng cảm xúc vì Jozephine, ông trở thành người bách chiến bách thắng.
