Bác vòng sang phía trái tôi.Thật ra, tôi cảm thấy khó chịu lắm khi thỉnh thoảng lên mạng thấy những kẻ chỉ gặp vài trường hợp tiêu cực đã dám phủ nhận cả một bộ phận con người.Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp.Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới.Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia.Chỉ biết mình mãi mãi lăn.